1. Có hai điều vững chắc khi bàn về bệnh viêm xoang. Trước hết , số bệnh nhân vững chắc nối tăng vì môi trường không ngừng ô nhiễm và sức đề kháng liên tục bị đục khoét.
    Kế đến , tuy không thiếu thuốc kháng sinh , kháng viêm theo kiểu đánh nhanh đánh mạnh nhưng con đường từ viêm mũi dị ứng bước sang viêm xoang kinh niên vẫn càng lúc càng ngắn vì sức đề kháng của bệnh nhân bị đục khoét mỗi lần xoang viêm. Thực tế cho thấy bệnh đúng là có khi lùi nhưng thường chỉ lui vài bước rồi lại thừa cơ lấn tới với khuynh hướng càng lúc càng nhanh.
    Lý do rất đơn giản: Thuốc kháng sinh dù thuộc đời mới tinh nhưng nếu đàm nhớt đóng cứng trong xoang hơn keo dán sắt thì phục dược cho lắm cũng bằng không! Đáng tiếc vì nhiều người vẫn chưa biết thuốc quan trọng hàng đầu trong bệnh viêm xoang không là thuốc mà là nước! Thiếu nước thì màng nhầy khô , đàm nhớt khi đó khó thải vì khô cứng , bệnh nguyên từ vi khuẩn cho đến nấm mốc nhờ đó bình chân như vại trong đường hô hấp. Xoang nếu không viêm mới lạ. Người bệnh viêm xoang bởi thế cần uống 2 lít , hay 3 lít thanh thủy ngày càng tốt. Nước lã cũng được , nước khoáng càng hay. Khéo gia chi dĩ nếu khoảng 1/3 lượng nước uống là trà cúc vàng , cam thảo , rau má , atixô hay râu bắp.
    Bên cạnh chuyện pha loãng bằng nước , đừng quên một số thủ pháp rất đơn giản để trợ lực cho thuốc như:
    * Đừng hỉ mũi thật mạnh với ý định tống đàm nhớt vì chỉ tăng sức ép trong hầu họng và xoang khiến chất tiết bị đẩy ngược vào trong. Sẽ khéo hơn với động tác nhiều lần trong ngày dùng tay đẩy đầu mũi lên cao , để nước mũi dễ được bài tiết ra ngoài.
    * Giới hạn việc dùng thuốc nhỏ mũi vì thuốc có thể có công hiệu trước mắt nhưng sau đó càng dùng thuốc màng nhầy càng dễ khô. Thay vì dùng thuốc nên rữa mũi bằng nước muối sau một ngày tiếp xúc với bụi bậm.
    Thêm một điều chắc chắn: Tuy đúng là khó tránh viêm xoang nhưng kết quả nghiên cứu cho thấy người đã vận dụng các thủ pháp nêu trên là người vừa không bị thống khổ quá thường vì viêm xoang , vừa ít phải dùng thuốc lâu ngày nếu gặp sao La Hầu chiếu ngay cung “xoang sàn”. Nếu không dứt nổi bệnh vì môi trường bên ngoài đua nhau ô nhiễm thì chỉ còn cách chuẩn bị trận địa bên trong , để bệnh nếu đến cứ đến nhưng rồi khoác áo ra đi cho sớm.
    * Xông hơi cổ họng và mũi bằng nước ấm pha tinh dầu cây thuốc có tác dụng vừa kháng viêm vừa long đàm như tràm , bạch đàn , húng chanh , gừng… Về thời lượng , không cần lâu hơn 10 phút , buổi tối càng hay. Đừng quên uống ngay 300 – 500ml nước sau khi xông hơi để bù trừ lượng nước thất thiệt do nước mắt , nước mũi dù không có gì thương tiếc vẫn đổ ra nhiều trong quá trình xông hơi.
    * Bổ sung tối thiểu 30mg kẽm trong vài ngày liên tục ngay khi ghi nhận dấu hiệu ngứa cổ , nhảy mũi , nặng đầu … để nhờ kẽm tương trợ sức kháng bệnh.

    * Ngâm chân bằng nước ấm hoặc hơ ấm lòng bàn chân bằng máy sấy tóc hay đèn hồng ngoại. Nên nhớ cảm giác lạnh ở lòng bàn chân là kích ứng gây co thắt tất mạch máu vùng hầu họng. Màng nhầy vùng xoang bởi thế khó tránh thiếu máu. Hậu quả là hiện tượng viêm tấy dễ chiếm thế thượng phong mặc dầu nạn nhân tốn bộn tiền phục dược kháng sinh.

Share This Page